Tản văn

Trung thu bình dị...

09:05 - Thứ Năm, 12/09/2019 Lượt xem: 2032 In bài viết

ĐBP - Giữa những tầng cao cheo leo phố thị, thật may trước căn gác trọ của tôi có một khoảng trống đủ để vầng trăng đêm về ghé thăm. Tôi thường lặng nhìn vầng trăng hiền hậu, hoài niệm về một cuộc hạnh ngộ với ngày xưa.

Tôi nhớ ông ngoại cùng những mùa Trung thu thuở ấu thơ. Ở đó có chiếc lồng đèn bằng những thanh tre được ông tỉ mẩn vót thẳng rồi cột các sợi chỉ bạc màu thành hình ngôi sao. Chỉ một cây nến sáp nhỏ được ông tìm thấy ở cái tủ sắt cũ dưới nhà, tỏa ra ánh sáng nhập nhòe, vậy mà soi sáng cả khoảng trời tuổi thơ. Những mùa Trung thu năm ấy không có bánh dẻo, bánh nướng thơm lừng, không có mâm cỗ lung linh, mà vẫn tròn đầy cảm giác hân hoan, náo nức. Quê nhà chân phương chan chứa yêu thương nơi bàn tay ông vỗ về, cùng tình bạn chất phác của bầy trẻ quê, đã nhen nhóm trong tôi niềm ấm áp vô ngần.

Năm tôi lên tám, lũ ào về cuốn hết hoa màu, nhà cửa. Cha mẹ tôi phải khăn gói tha phương bươn chải, tôi về ở với ông ngoại, được ông vỗ về, nuôi nấng. Ông tôi lặng lẽ vun vén trước sau, bàn tay ngang dọc vết đồi mồi. Ông mang đôi dép cao su cũ mòn ra vườn, khéo léo trồng rau nuôi gà, thả cá. Sáng tôi thức dậy đã thấy mấy bộ đồ của hai ông cháu nằm ngay ngắn trên giàn phơi. Chiều sau khi thỏa thuê rong chơi trước cánh đồng, về tới ngõ tôi đã nghe mùi thơm tỏa ra từ chái bếp. Những đêm trăng sáng, ông vừa phe phẩy cái quạt mo cau, vừa kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa ở làng. Vầng trăng miền thơ ấu bao giờ cũng đẹp như giấc mơ diệu vợi, rót vào tôi ánh sáng nhiệm mầu.

Trung thu ngày ấy, có lẽ niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi là được ông làm cho chiếc lồng đèn từ những thanh tre đơn sơ. Tôi vui sướng chạy quanh làng khoe với đám bạn quê, thể nào chúng cũng sẽ xuýt xoa tít mắt. Những đứa trẻ lấm lem rơm rạ trên manh áo cũ ngày đó, không có ký ức về những chiếc bánh Trung thu vàng ươm, thơm lựng. Vào ngày rằm, khi nghe chiếc loa rè rè của làng phát ra thông báo, trẻ con sẽ được phát bánh ở sân trường tiểu học, đứa nào cũng náo nức, hân hoan. Ðứng xếp hàng trong sân trường, nhìn thùng bánh xếp ngay ngắn giữa phòng chờ, ánh mắt đứa nào cũng dâng lên niềm háo hức, ngóng trông đến lượt mình. Bịch quà được nhận chỉ là những viên kẹo dẻo, gói bánh in mộc mạc, đơn sơ, mà thuở ấy chúng tôi trân quý vô cùng.

Trung thu trong ký ức còn có con lân ngộ nghĩnh do bọn trẻ quê chúng tôi tự làm. Cái thùng các tông được chúng tôi cắt ra rồi trang trí thành đầu lân. Phần đuôi lân là một mảnh vải dài được xin từ hàng may trong xóm. Và hai nắp xoong cũ còn dính nhọ trở thành chiêng, trống. Chúng tôi gắn bó cùng nhau qua những mùa trung thu bình dị như thế. Vầng trăng hiền hậu soi sáng con đường đất ngoằn ngoèo, bầy đom đóm bay lập lòe nhấp nháy. Ấy vậy mà ấm áp xiết bao. Tiếng cười trong vắt còn vang mãi đến tận bây giờ.

Những mùa Trung thu thơ ấu đã khuất vào cõi nhớ xa xôi. Ông ngoại cũng đã xa tôi mãi ở mùa Trung thu năm tôi mười hai, cùng những câu chuyện cổ tích còn dang dở. Giờ thì tôi có thể tự làm những chiếc lồng đèn cho mấy đứa cháu nhỏ. Ðó cũng là bài học đầu tiên mà ông dạy tôi về lòng nhẫn nại, khéo léo cùng tấm lòng thương trẻ để làm một chiếc đèn ông sao. Ðêm nay tôi lại ngồi trên gác vắng ngắm vầng trăng tròn bao dung, thấy nụ cười ông nhìn tôi ấm áp…

Trần Văn Thiên
Bình luận