Chuyện dạy - học ở điểm trường

ĐBP - Các điểm trường được thành lập với  mục đích tạo điều kiện cho trẻ em thôn bản vùng cao, vùng sâu được đến lớp. Tuy nhiên, hiện nay các điểm trường còn tạm bợ về cơ sở vật chất. Do vậy, học sinh và giáo viên ở những điểm trường này thường thiếu thốn đủ bề.

Vì học trò ở xa nên việc bố trí biên chế lớp học cũng khá phức tạp, không phân cấp, phân lớp như ở trường trung tâm mà các học sinh ở điểm trường được ghép chung với nhau trong một lớp học. Có khi từ lớp 2 - lớp 5 với sỹ số chỉ đếm trên đầu ngón tay. Giáo viên cùng một lúc có thể dạy 3 - 4 chương trình sách giáo khoa khác nhau. Điều kiện bắt buộc phải như vậy, chứ giáo viên không muốn dạy thế. Chẳng ở đâu xa, cách thành phố Điện Biên Phủ chưa đầy 30km, điểm trường Pá Trả (thuộc Trường Tiểu học Mường Phăng) nơi thầy Nguyễn Đắc Trường đã gần đến tuổi nghỉ hưu, ngày ngày vẫn miệt mài “chèo lái” kiến thức cho các em học sinh.Điểm trường vách đất lở ra từng mảng tơi tả, cả thầy và lớp ghép (lớp 2, lớp 5) tất thảy có 7 người. Sáng nào cũng vậy, thầy Đắc tất tả dậy từ 5 giờ sáng, chuẩn bị giáo án và những vật bất ly thân: Bơm, vá, cơm ăn bữa trưa, bật lửa vào mùa rét để đốt củi cho học sinh sưởi. 

Cô Nguyễn Thị Thương, giáo viên điểm Trường Tiểu học Sán Súi, xã Hừa Ngài, huyện Mường Chà, cho biết: Sáng nào cũng phải chờ học sinh, nhìn các em đi bộ thấp thoáng trên các rẻo núi, nhưng phải mãi gần một tiếng sau mới thấy các em đến lớp, đứa nào đứa ấy mồ hôi đầm đìa, quần xắn tận đầu gối. Ngày ngày, chuyện thầy cô giáo đi tìm học sinh, đón học sinh qua suối thì như... cơm bữa. Cô Nguyễn Thị Thùy Dương, giáo viên mầm non điểm trường Pa Cá, xã Phình Giàng chia sẻ với chúng tôi: Đầu buổi sáng hàng ngày, cô xuống bản đón từng em đến lớp, nếu không các em sẽ quên việc đi học, và kiêm luôn việc rửa mặt, chân, tay cho các em khi đến trường. Công việc trở thành quen thuộc 3 năm nay.

 

Lớp mầm non, điểm bản Pá Lùng, xã Chung Chải, huyện Mường Nhé còn nhiều khó khăn.

Tất cả vì học sinh thân yêu! Có lẽ đó là khẩu hiệu của bất kì thầy cô giáo nào trước khi “khăn gói” lên công tác ở xã vùng sâu, xa. Khi mà cuộc sống ở các khu dân bản còn heo hút, thiếu thốn, đường đi lại hiểm trở thì bước chân của những giáo viên đi “cắm bản” vẫn còn lắm gập ghềnh. Tại điểm trường Huổi Quang, xã Ma Thì Hồ, huyện Mường Chà nơi cô Đinh Thị Hồng Vân đã 3 năm dạy học, khi lên đến nơi, tôi nghĩ đến chặng đường lên núi và lại xuống núi hàng tuần mà thấy rợn người. Điểm trường, bản làm cho cô một phòng ở bằng tranh tre, đêm nằm thấy sao trời rõ mồn một, rồi chỉ nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy ào ào đến não lòng. Sinh hoạt hàng ngày chỉ có cá khô, lạc, mì tôm mua từ đầu tuần. Thế rồi dần dần, đất ấm chân người, cô Vân cũng quen, yêu lũ học trò người Mông nơi đây. Những điểm trường thường không điện, sóng điện thoại, gần như biệt lập cuộc sống bên ngoài... Có lẽ vậy lên mỗi khi có đoàn công tác nào đến, các thầy cô với đủ câu chuyện, câu hỏi và câu chuyện cứ như muốn kéo dài mãi níu người đến ở lại, họ thèm người để chia sẻ, để tâm sự.

Dạy học ở các điểm trường có khi chỉ có một thầy hoặc một cô “cắm chốt”. Người thì gần như cả đời dạy học, ít thì 3 - 5 năm hết “nghĩa vụ” lại hạ sơn. Điều đó đồng nghĩa với việc thầy cô giáo ở các điểm trường đó phải “độc thoại” trau dồi và rèn giũa chuyên môn hàng ngày. Vất vả hơn, họ phải đứng lớp tới 2 - 3 chương trình sách giáo khoa, thì việc học tập để nâng cao năng lực chuyên môn là cả một việc khó khăn và đáng bàn. Nỗi lo lớp học có khi trận mưa to gió lớn đổ sập, sĩ số học sinh dao động theo từng ngày, rồi đưa đón các em là cả một gánh nặng trên vai. Tuy vậy, việc sinh hoạt chuyên môn của giáo viên ở các điểm trường, vẫn được duy trì đều đặn hàng tuần. Có điều, muốn sinh hoạt, dự giờ thăm lớp và trao đổi chuyên môn với đồng nghiệp thì bắt buộc giáo viên tại các điểm trường phải xuống núi để đến trường chính theo đúng lịch.

Chúng tôi đến Trường Tiểu học Chung Chải, huyện Mường Nhé nghe thầy Phạm Văn Khiêm, Hiệu trưởng nhà trường tâm sự mà thấy thật đáng khâm phục, các thầy cô dạy học ở điểm trường. Trường có 12 điểm nhiều điểm cách trường từ 12 - 24km vào mùa mưa thì chỉ đi bộ, mùa khô có điểm đi xe máy được 1/2 đoạn đường, các thầy cô giáo vẫn khắc phục mọi khó khăn, để về trường trung tâm sinh hoạt chuyên môn 2 tuần một lần, không bỏ một buổi nào. Ngược lại, Ban giám hiệu nhà trường cũng bố trí hàng tháng đến các điểm trường, dự giờ thăm lớp và kiểm tra chất lượng chuyên môn của giáo viên.

Thầy Trần Xuân Trường, dạy ở điểm trường Pá Lùng nhóm 4 chia sẻ: điểm trường cách trung tâm tới hơn chục cây số, chỉ đi xe được nửa đường vào mùa nắng, cứ 2 tuần thầy ra trường trung tâm sinh hoạt chuyên môn, và tiếp lương thực trong một khoảng thời gian. Những lúc khó khăn về bài giảng hay kiến thức lại thấy khổ tâm vì chẳng có ai để hỏi, trao đổi, xung quanh chỉ có núi, có rừng, có dân vì thầy là giáo viên duy nhất ở đây.  Qua câu chuyện này, chúng tôi mới biết được hiện nay, đa số các trường mới chỉ dừng lại ở việc sinh hoạt chuyên môn như vậy. Còn chất lượng chuyên môn ở các điểm trường phụ thuộc lớn vào sự tự giác, lòng yêu nghề và cái tâm của các thầy cô giáo cắm bản.

Bài, ảnh: Kiên Cường

Bình luận

Bình luận

Nội dung của trường dữ liệu này được giữ kín và sẽ không được hiển thị công khai.
  • Các địa chỉ web và email sẽ tự động được chuyển sang dạng liên kết.
  • Các thẻ HTML được chấp nhận: <a> <em> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd>
  • Tự động ngắt dòng và đoạn văn.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

CAPTCHA
Hãy nhập lại hình ảnh và số vào ô ở dưới
Image CAPTCHA